Cùng chiến mã Chevrolet Colorado chinh phục miền Tây Bắc (Phần 2)

Theo thông báo từ trưởng đoàn tối hôm trước, chúng tôi phải thức giấc lúc 6h sáng để chuẩn bị cho ngày hành trình thứ 2 chinh phục Tây Bắc cùng chiến mã Chevrolet Colorado 2.5L VGT. Sáng ở đồn biên phòng chỉ có mì gói với ít gà xé, trứng luộc ăn kèm, khoai lang luộc, cà phê, cho bữa sáng. Mỗi người chúng tôi phải chuẩn bị giày trekking, găng tay, khăn giữ ấm cổ, áo giữ ấm và chống nước để đề phòng thời tiết xấu khi đang lưng chừng núi.

NGÀY THỨ HAI CỦA CHUYẾN HÀNH TRÌNH

Sáng nay thời tiết không tốt, trời âm u và có mưa nhỏ lất phất, những chiến binh Colorado cùng chúng tôi tiến vào núi, khả năng off-road tốt của xe khiến chúng tôi không ngần ngại phi xe xuống những dốc trũng với nước tràn qua mặt đường đất tạo dòng sau những đợt mưa bão.

Một con đường mới được khai mở gần một năm nay, giúp chúng tôi thu ngắn quãng đường lên núi chỉ còn 4km thay vì khoảng 15km như trước, khi đoàn xe không còn tiến tới được nữa do đường bị kẹt, thì cũng là lúc tất cả xuống xe để bắt đầu đi bộ lên đỉnh núi, nơi có cột mốc số 0.

Đó là một con đường đất hẹp mới mở men theo triền núi, một bên là vách với những cây cao to còn một bên là vực, chúng tôi càng lên cao sương mù càng dày đặc khuất tầm nhìn, dù thời tiết se lạnh nhưng thật sự tôi cảm thấy mồ hôi đã ướt lưng áo, miệng khô khốc. Địa hình luôn dốc khoảng 20-30 độ nên mọi người khá mệt mỏi và mất sức khi càng lên cao, chúng tôi phải dừng nghỉ nhiều lần trên đường đi.

Phải hết 1 giờ 30 phút chúng tôi mới tiếp cận được cột mốc, nơi tiếp giáp của 03 ước là Việt Nam – Lào – Trung Quốc, dù mệt rã rời nhưng ai trong chúng tôi cũng vui lẫn tự hào vì đã chạm được vào cột mốc linh thiêng này. Chúng tôi cảm thấy biết ơn những chiến sĩ, những người đã hy sinh để có được cột mốc này. Một nghi thức chào cờ và hát quốc ca được chúng tôi thực hiện ngay tại đây trong sự xúc động.

Cột mốc số 0, nơi tiếp giáp của 03 nước là Việt Nam – Lào – Trung Quốc

Dời khỏi cột mốc số 0, chúng tôi lại lên đường hướng về Pắc Ma. Giờ đây Colorado mới thực sự có đất để phô diễn khả năng bền bỉ và ổn định của mình, phiên bản động cơ mới 2.5L VGT có công suất 180 mã lực cùng mô-men xoắn đạt 440 Nm, Colorado dư khả năng băng qua những cung đường lầy lội, đất đá lởm chởm ở những điểm sạt lở liên tục trên đường.

Kiểu địa hình dốc lên cao rồi lại xuống cứ liên tiếp nhau không làm chúng tôi khó khăn nhiều nhờ hệ thống hỗ trợ đổ đèo HDC, chức năng giúp cho người lái không sử dụng nhiều đến phanh và ga khi đổ dốc cao, kiềm chế tốc độ xe để dễ bề kiểm soát, đặc biệt tại những khúc cua tay áo mà còn dốc cao nữa. Có những lúc Colorado phải băng qua những con suối trên đường tạo thành do mưa bão, những mặt đường sụt lở hết 2/3 tạo thành hàm ếch phía dưới là vực, khá nguy hiểm.

Chúng tôi không đi thẳng xe lên thượng nguồn sông Đà, mà ghé ăn trưa muộn tại một quán ăn cách bến đò nhỏ khoảng hơn 1km. Sau đó mọi người di chuyển xuống bến đò và ngược dòng lên thượng nguồn, một cảm giác thú vị lẫn lo lắng đan xen trong từng khuôn mặt, cũng phải thôi vì những chiếc đò nhỏ có bề ngang rất hẹp, mang theo được khoảng 10 người lướt đi nhỏ bé trên dòng sông Đà hung dữ bậc nhất ở Việt Nam.

Có những lúc nước chảy cuồn cuộn ở những đoạn nhiều đá muốn đẩy lùi chiếc đò bé tẹo, nhưng có lúc nó lại lướt đi ngon lành ở những đoạn sông hiền hòa. Đúng như trong phần mô tả của tác giả Nguyễn Tuân trong bài “Người Lái Đò Sông Đà”, dòng sông lúc hung dữ lúc hiền hòa, hai bên khung cảnh hùng vĩ hoang sơ, vách đá treo leo với những rừng cây mọc rậm rạp từ trên đỉnh cho tới mép nước, có vô số những vũng xoáy tạo ra bởi những dải đá ngầm gần bờ như muốn nuốt chửng những thứ lọt vào đó.

Có thời điểm đò của chúng tôi không thể vượt qua được đoạn thác nhỏ do quá hung dữ, người lái đò đành tấp vào bãi đá cạn cho chúng tôi xuống đi bộ ngược lên, còn ông lái đò một mình đưa đò khó khăn vượt qua dòng thác rồi lại đón chúng tôi ở đoạn trên thác đi tiếp.

Khoảng 17km ngược dòng sông Đà để chúng tôi đến được cột mốc số 18, nơi đây là lúc dòng sông Đà chảy vào Việt Nam từ Trung Quốc, hòa với dòng sông Nậm Là tạo thành dòng chảy hai màu nơi đầu nguồn, nơi đây cũng có một cây cầu treo đầu tiên bắc qua bên kia Trung Quốc. Thật linh thiêng và xúc động, cây cột mốc được các chiến sĩ đồn biên phòng Kẻng Mỏ ngày đêm canh giữ.

Trời lúc này đã nhá nhem tối, đoàn xe Colorado đã được di chuyển tới đợi chúng tôi sẵn sàng, phía trước chúng tôi còn quãng đường rất dài để về Lai Châu trong đêm tối, một thử thách thật sự cho cả những người lái xe và chiến mã Colorado. Chúng tôi quay ngược trở ra địa điểm lúc dùng cơm trưa khi đến Pắc Ma để mua thêm đồ ăn vặt, chuẩn bị cho một hành trình dài trong đêm Pắc Ma – Pa Tần – Mường Tè – Phong Thổ – Lai Châu.

Đoàn xe nối đuôi nhau đi trong đêm, quả thật cung đường từ Pắc Ma đến Mường Tè vừa xấu lại nguy hiểm do những trận lở đất liên tục và sụt lún tạo hàm ếch, chúng tôi phải đi liên tục vì vỡ kế hoạch thời gian, từng đám bụi đất của những điểm sạt lở được làm khô dưới nắng giờ bụi mù, đến nỗi chúng tôi chỉ còn biết giảm tốc độ đột ngột liên tục để đảm bảo an toàn. Trong khi đó, mật độ các góc cua gắt xuất hiện liên tục chỉ cách nhau vài chục đến một trăm mét, có lẽ thứ chúng tôi có thể nhìn rõ nhất là đèn hậu của xe phía trước luôn sáng để định vị giảm tốc khi đụng cua, hoặc mò mẫm thoát ra trong ma trận bụi đất.

Chúng tôi chỉ kịp ghé thị trấn Mường Tè để đổ xăng lúc khoảng 8 giờ tối, Huyện Mường Tè có mạng lưới sông, suối khá dày đặc, trong huyện có một sông chính là sông Đà, ngoài ra còn có 4 con suối có trữ lượng nước lớn: Nậm Ngà, Nậm Na, Nậm Củm, Nậm Sì Lường. Đường về Lai Châu còn dài nên chúng tôi quyết chạy về đến nơi mới dùng bữa tối cho kịp kế hoạch, trên đường đi vẫn là những cung đường đèo dốc liên tục, nhưng có vẻ đỡ hơn đoạn từ đầu nguồn sông Đà ra Mường Tè, những thành viên ngồi trên xe dường như đã thấm mệt và ngủ thiếp đi mặc cho chiến mã Colorado bền bỉ quăng quật trong các góc cua gấp, hoặc lắc lư trên những đoạn đường mấp mô bùn đất, hệ thống giảm xóc của xe hoạt động tương đối khá, không nảy xóc nhiều cũng làm cho các thành viên tạm chợp mắt trên xe.

Hôm nay Colorado mới thực sự chứng tỏ sức bền bỉ và khả năng đáp ứng trên đường, những thứ trang bị cho xe như cân bằng điện tử giúp cho nó giữ vững sự ổn định trong các khúc cua với tốc độ được đẩy cao, hay hệ thống phân phối lực phanh điện tử giúp khống chế tốc độ chiếc xe trước khi lao qua đám bụi đất dày đặc không thể nhìn thấy phía trước là vực hay vách núi, hoặc những hòn đá to, thân cây, lăn lóc trên đường. Chúng tôi về đến thành phố Lai Châu đã hơn 11h đêm, nhà hàng vẫn mở cửa để đợi chúng tôi dùng bữa khá muộn này. Một ngày có hành trình dài nhất và nhiều cảm xúc nhất trên Colorado chinh phục các cung đường, đoạn đường chúng tôi đã đi qua nhiều thành viên ví nó như một game đua xe rally mạo hiểm.

 Nguồn: Quốc Huy – AutocarVietNam – (Còn nữa)

Bài Viết Liên Quan